Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Wednesday
Apr 16th 2014
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME ƠN GỌI (VOCATION)

Ơn Gọi (Vocation)

MỘT CHUYỆN RIÊNG TƯ NÊN ĐƯỢC CHIA SẺ

1. Tuần lễ trước đây, tôi đau nặng. Tự mình không thể đứng dậy được, tự mình không thể bước đi được. Trong cơn đau, tôi thở than với Chúa Giêsu: “Chúa ơi, Chúa đã hứa với các môn đệ Chúa: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). “Hôm nay, lúc này, Chúa có ở cùng con không? Con mệt lắm. Xin Chúa thương con”.

2. Tối thứ Sáu tuần đó (28.3.2014) tôi đi ngủ như mọi tối. Trong giấc ngủ, tôi chiêm bao thấy Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đến với tôi. Ngài đi một mình. Tôi đang dâng lễ riêng, thì thấy Ngài đứng đồng tế bên tôi. Tôi cảm động và vui sướng. Bừng tỉnh, tôi cảm thấy có một sự gì lạ đang xảy ra cho tôi. Tôi bớt đau nhiều. Tôi cảm tạ Chúa, rồi tiếp tục ngủ.

Read more...

Giữ Đức Khiết Tịnh Trong Xã Hội Hôm Nay

Đức khiết tịnh là một nhân đức luân lý, nhưng đó cũng là một hồng ân của Thiên Chúa, một ân sủng, một hoa trái của Chúa Thánh Thần. Đức trong sạch được Thiên Chúa ban cho mọi người, và để giữ nó thì thật là mong manh, như thể ta phải mặc tấm áo trắng mới mà làm việc giữa một tiệm sửa xe đầy dầu mỡ.

Read more...

LỜI KHẤN VÂNG LỜI VỚI NHỮNG THÁCH ĐỐ TRONG THỜI ĐẠI NGÀY NAY

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà ý thức dân chủ, tự do được đề cao. Và từ đó nẩy sinh rất nhiều thách đố mà chúng ta phải đối mặt: tình trạng phân biệt đối xử ngày càng tăng, phân chia giai cấp ngày càng rõ rệt, nhân phẩm, nhân vị con người ngày càng bị hạ thấp, thước đo của nhân loại lúc này là: tiền tài, danh vọng, lạc thú và chức quyền. Chính vì vậy mà sự vâng lời được người ta xem như một thứ gì xa xỉ, không thể với tới. Trong đời sống dâng hiến cũng vậy, vâng lời cũng đang là một thách đố lớn đối với mỗi người Tu sĩ ngày nay. Họ chỉ biết vâng lời một cách qua loa, với hình thức bề ngoài, vâng lời bằng mặt chứ không bằng lòng và chưa đi vào chiều sâu của sự vâng lời. Vậy thì những thách đố đó đến từ đâu? Và có những phương thế nào để dẹp bỏ những thách đố đó? Và đây cũng là nội dung em xin trình bày.

Read more...

GIUSE: CON NGƯỜI CỦA MÙA CHAY

Trong niên lịch Phụng vụ hiện hành tháng 3 kính Thánh Giuse thường trùng hợp với thời gian Phụng vụ Mùa Chay, tín hữu được mời gọi để nhìn lên Thánh Giuse như một mẫu gương và đồng thời hướng đến lễ Phục sinh như một chuẩn đích đang đến gần. Sự trùng hợp ấy lặp đi lặp lại khiến tôi có ý nghĩ: Giuse là con người của Mùa Chay.

Read more...

NHỮNG NỖI ĐAU THÂN MẬT

1. Đau khổ chiếm một mảng lớn của thời sự hằng ngày trên mọi phương tiện thông tin. Có thể nói: Đau khổ là một loại trường dạy đạo đức.

2. Riêng tôi, trường học bao la ấy dạy tôi bốn điều sau đây:

Một là không ai có thể tránh được đau khổ, đặc biệt đau khổ là sự chết.

Hai là con người đau khổ có những điều riêng tư, thầm kín, có thể là rất cao cả, không lộ ra bề ngoài. Xét đoán họ theo cái nhìn hẹp hòi là sai và là xúc phạm.

Ba là đau khổ mà tôi thấy con người phải chịu với những kêu than, với những nước mắt, không phải là tiếng nói sau cùng của con người đau khổ. Tiếng nói sau cùng của họ rất có thể là một khám phá đầy an ủi của niềm hy vọng.

Bốn là mọi người trong Hội Thánh đều có trách nhiệm đối với những người đau khổ, đặc biệt là trách nhiệm cảm thương.

Read more...

Những Kiểu Mẫu Huấn Luyện Ơn Gọi Dâng Hiến

Để việc huấn luyện trong Chủng Viện và Dòng Tu đạt được những hiệu quả tốt, chúng ta cần phải xác định lại mô hình huấn luyện. Nếu việc đào tạo mà không xác định cách rõ ràng mô hình huấn luyện thì cũng có nghĩa là công việc đó không có mục đích rõ ràng và sẽ không hiệu quả. Việc huấn luyện có nguy cơ rơi tình trạng bất cập, một chiều, hoặc duy tu đức hoặc duy kỹ năng, hoặc duy tri thức hoặc duy hiệu quả, mà không quan tâm đến con người. Chúng ta không làm rõ mối tương quan giữa ân sủng và tự nhiên trong quá trình huấn luyện. Nếu không chúng ta có nguy cơ khi thì quá đề cao ân sủng, khi thì lại quá đề cao tự nhiên. Vậy đâu là kiểu mẫu phù hợp với bối cảnh hiện nay mà chúng ta cần phải giới thiệu với thụ huấn sinh trong việc huấn luyện họ tới đời sống linh mục và thánh hiến? Bài viết này giới thiệu những kiểu mẫu đã và đang được áp dụng trong việc huấn luyện.

1- Mẫu người hoàn hảo

Từ trước Công Đồng Vatican II, kiểu mẫu người hoàn hảo được giới thiệu và đề nghị để huấn luyện các thụ huấn tới đời sống tu trì.

Theo kiểu mẫu này, người ta đặt ra khuôn mẫu của một người hoàn hảo, không có tì vết như là lý tưởng của việc huấn luyện. Để trở thành con người hoàn hảo, ta sẽ loại trừ trong ta tất cả những gì làm cản trở hoặc không giúp ta đạt tới mục đích cuối cùng. Vì thế, đời sống tu trì được quan niệm là “con đường hoàn hảo”. Mỗi ngày người ta phải cố gắng chùi cho hết những lớp bụi “trần tục và nhân loại” để trở nên như tấm kính hoàn toàn trong suốt. Đó là con đường không có chỗ cho sự bất toàn, yếu đuối và những khuyết điểm. Người hoàn hảo là người hoàn toàn thanh sạch. Theo mẫu này, con người nhận ra yếu đuối của mình sẽ nói một cách chắc chắn rằng: “Anh phải bỏ hết tất cả những gì không trực tiếp xác định mục tiêu cuối cùng”. Theo cách thức đó, đây là hệ quả: tất cả những gì thuộc đời sống tình cảm, những xung năng, cả đời sống giới tính... đều phải loại trừ, phải bỏ hết, không còn gì nữa. Con người bị thuyết phục không có vấn đề gì trong những lĩnh vực này. Họ sống như các “thiên thần” vậy. Việc huấn luyện có nguy cơ đề cao yếu tố “ân sủng” hay duy tu đức, mà ít quan tâm đến yếu tố “tự nhiên” nơi thụ huấn sinh. Những yếu tố tâm sinh lý, tâm lý phát triển, nhân cách, tính tình, tình cảm, tính dục của thụ huấn sinh ít được quan tâm một cách đúng đắn. Vì thế, kẻ muốn trở nên hoàn hảo, phải dồn nén tất cả mọi sức mạnh hay cố gắng dồn nén chúng như thế bằng cách làm nghèo đi đời sống tâm lý, tình cảm và tinh thần của con người. Nếu một người sống trong tình trạng dồn nén những năng lực, nhu cầu tâm lý và tình cảm của mình mà không toàn nhập chúng cho một lý tưởng, thì có ngày chúng sẽ bùng nổ khi có cơ hội. Và sự bùng nổ đó sẽ càng mãnh liệt khi không còn vật cản nữa.

Tuy nhiên, sự hoàn hảo như thế có thể có được khi chúng ta còn sống trên thế gian? Nếu chúng ta đánh mất những sức mạnh sống động của tinh thần, sức mạnh con tim và cả những năng lực thể lý và giới tính thì với cái gì hay làm sao ta có thể yêu mến Chúa? Trong khi đó, Kinh Thánh đòi hỏi những người theo Chúa phải yêu mến Chúa với tất cả và toàn bộ con người của mình: “Người hãy yêu mến Thiên Chúa, hết lòng, hết trí khôn và hết sức lực ngươi” (Dnl 6,5).

Kinh nghiệm đời sống cho thấy chúng ta không thể loại bỏ các yếu tố “người”, sự bất nhất, yếu kém và những nhu cầu tâm lý trong chúng ta như “nhổ cỏ” ra khỏi ruộng được. Người ta vẫn ví von điều đó khi nói rằng: “Cây nến đã làm phép cũng rực cháy như khi nó chưa làm phép”.

Chúng ta cần phải tái xác định rằng: sự thánh thiện mà Thiên Chúa đặt định cho chúng ta từ vĩnh cửu không nhằm “tước mất tính người” của chúng ta. Đúng hơn, sự thánh thiện ấy muốn thần hóa chúng ta với tất cả những mối tương quan thiêng liêng mà – từng bước một trong sự dẫn dắt của Chúa Thánh Thần – làm cho chúng ta nên đồng hình đồng dạng với Con của Ngài là Chúa Giêsu Kitô.

Như thế, kiểu mẫu người hoàn hảo xác định có vấn đề và không phù hợp để áp dụng cho việc huấn luyện cho đời sống dâng hiến.

2- Mẫu người thể hiện mình và chấp nhận minh

Sau kiểu mẫu hoàn hảo, từ hậu Công Đồng Vatican II, một kiểu mẫu khác ra đời, được gọi là “Anglo-Americain” – Anh Mỹ: kiểu mẫu thể hiện mình kết chặt với tâm lý nhân văn, là một phong trào rất hấp dẫn trong khoa tâm lý. Nhưng kiểu mẫu này được giải thích và áp dụng một cách một chiều. Theo đó, điều quan trọng là thể hiện cái tôi, là thể hiện mình, trong khả năng, năng khiếu, và những gì mà người ta có cả trên bình diện thiêng liêng. Chính chúng ta đóng vai trò chính trong việc xây dựng nên tòa nhà đời sống của mình. Chúng ta xây dựng đền thờ chúng ta, bằng sức mạnh cánh tay của chính mình. Việc dấn thân theo Chúa được hiểu như là những cố gắng vượt bậc để vượt qua những khó khăn và thử thách, nhờ tài cán và sức mạnh của bản thân. Ơn gọi là gì nếu không phải là nhờ những cố gắng thể hiện mình. Chức linh mục là phần thưởng của một quá trình thể hiện tài năng của mình. Vì thế, có nguy cơ con người chỉ dựa trên sức mạnh tự nhiên của mình mà lãng quên yếu tố ân sủng của Thiên Chúa.

Kiểu mẫu tự thể hiện mình rất phổ biến và trở thành nguy hiểm. Bởi vì, nó nhắm đến chính sự hoàn thiện mình, sự hoàn hảo, sự thánh thiện một cách sai lầm. Phương pháp này không hiệu quả và bị công kích nhiều, có lẽ bởi vì thời đại chúng ta không phải là thời đại các anh hùng. Chúng ta ta thấy quanh chúng ta nhiều cách cư xử bạc nhược.

Bên cạnh mẫu người thể hiện mình, có một kiểu mẫu mới xuất hiện. Đó là kiểu mẫu chấp nhận mình. Theo đó, ta có thể nói rằng: “Đừng lo lắng vì đã khám phá ra những vấn đề trong bạn. Tất cả chúng ta đều có vấn đề. Chúa yêu thương bạn như bạn là, hãy an tâm”. “Lạy Chúa, xin chấp nhận con như con là”! và như thế mọi căng thẳng được loại trừ, ý nghĩa của thảm cảnh cuộc sống tan biến, và con người chỉ ước muốn tự chấp nhận mình. Đủ cho giai đoạn đầu, nhưng sau đó phải đi xa hơn. Chấp nhận mình là điều quan trọng, nhưng không phải mục tiêu cuối cùng. Trong cái nhìn tâm lý, điều quan trọng là chấp nhận để có thể đi xa hơn sau này. Trong lúc đó, trong kiểu mẫu này, sự chấp nhận mình là mục tiêu cuối cùng.

Mẫu này hiện nay cũng rất phổ biến và một số hình thức văn hóa có thiện cảm với nó. Điều thú vị là mỗi người chúng ta nhìn chung quanh mình để thấy ba mẫu này hiện diện như thế nào: Ẩn bên trong mẫu hoàn hảo, mẫu thể hiện mình và mẫu chấp nhận mình, cái tôi là điểm trung tâm của ba mẫu này. Đó là những hình thức của hiện tượng “narcisse” khi bước theo Chúa nhưng lại có ước muốn sai lầm là tự mình làm tất cả.

3- Mẫu hội nhập hay toàn nhập

Kiểu mẫu này là kết quả của kinh nghiệm đồng hành thiêng liêng, kết hợp với sự đóng góp của khoa tâm lý và dưới sự soi sáng của Lời Chúa.

Toàn nhập (integration) là gì? Đây là một khái niệm chìa khóa của việc huấn luyện. Toàn nhập là kết hợp các yếu tố trong con người cách hài hòa để đạt sự phát triển tốt nhất, làm cho con người trở thành một toàn thể. Chúng ta cần phải hội nhập các chiều kích thể lý, tinh thần và tình cảm một cách hài hòa, không thiên lệch cũng không loại trừ và có một điểm quy chiếu rõ ràng để làm cho toàn thể đời sống có trật tự và ý nghĩa.

Việc huấn luyện phải quan tâm đến toàn bộ các cấp bậc của con người xét con người như là một toàn thể và duy nhất. Nhờ đó, thụ huấn sinh có thể phát triển toàn vẹn các phương diện thể lý, tâm lý, tình cảm và trí tuệ của mình và có thể hòa nhập và phát triển tối đa khả năng và năng lực của mình cho lý tưởng mà mình theo đuổi. Hay nói theo một thuật ngữ với đầy đủ ý nghĩa: thụ huấn sinh sẵn sàng quy hướng mọi năng lực về mục tiêu mà chúng ta đặt làm trung tâm.

Theo kiểu mẫu này, từ nguồn gốc, mẫu này liên kết với nhu cầu căn bản của hữu thể con người, có một điểm làm chuẩn, một trung tâm có ý nghĩa cho cuộc sống, nó làm cho con người khám phá liên tục ý nghĩa cuộc sống, cho phép nó thể hiện vai trò của mình cho đến cả chiều sâu của hữu thể của nó và hấp thụ tất cả sức mạnh có trong mình.

Không chỉ là phương diện thiêng liêng mà thôi, mà bao gồm trọn vẹn cả phương diện nhân bản, nghĩa là không buộc tôi phải cắt cụt những phần nhân bản mình, nhưng ngược lại mời gọi tôi phải hội nhập chúng vào đời sống của tôi để sống một cách viên mãn và tràn đầy. Tôi cần một trung tâm hăng say giúp tôi sống tràn đầy những tình cảm của tôi, giới tính của tôi, và cả phần tiêu cực, yếu đuối, sự bất nhất, sự dễ tổn thương của tôi và cả quá khứ và ký ức của tôi. Tôi cần một trung tâm cho tôi một ý nghĩa qua những gì yếu đuối trong tôi, cho yếu tố mỏng giòn không chời đợi tôi đi đến gạt bỏ hoàn toàn những yếu đuối của tôi, nhưng trái lại giúp tôi sống những yếu tố ấy cách tích cực. Tắt một lời: chúng ta tập họp toàn thể con người chung quanh một trung tâm đời sống là Chúa Kitô.

Khác với mẫu của sự hoàn hảo, là mẫu loại bỏ tất cả những gì không trực tiếp liên hệ tới mục tiêu cuối cùng. Trái lại, mẫu sát nhập nhắm tới hoạt động chịu trách nhiệm và bao gồm mọi khía cạnh của con người, bằng cách cố gắng tập trung chung quanh một trung tâm. Sát nhập là một hiện tượng phức tạp, bao gồm nhiều bước: làm trọn, lôi kéo, làm cho hoàn hảo, làm thành một sự thống nhất chung quanh một trung tâm, tập trung sửa chữa, nhưng cũng soi sáng, làm cho sống động, làm ấm lên, nâng đỡ, chăm sóc các vết thương.

Sát nhập là khả năng tập trung tất cả cuộc sống của tôi, quá khứ của tôi, những tội lỗi của tôi, những yếu đuối, sự dễ tổn thương, những hiểu lầm căn bản, những lo lắng và sự kháng cự nội tâm, giới tính của tôi, những thúc đẩy của tôi, những mộng ước, những tương quan chung quanh trung tâm sống động là Chúa Kitô... tất cả tập trung vào điều chính yếu là Chúa Kitô! Không có gì là ở ngoài Ngài. Phải tập trung tất cả chung quanh trung tâm là thập giá Đức Kitô. Chỉ có thánh giá Đức Kitô mới có thể cho tất cả một ý nghĩa mới, cả yếu đuối, tội lỗi và quá khứ cuộc đời chúng ta.

Nếu sự thật chúng ta muốn nên thánh thì trước hết chúng ta phải chấp nhận sự yếu đuối của chúng ta. Không ai là hoàn hảo. Chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng hoàn hảo (x. Mc 10,18) và Ngài có thể ở trong những ai không coi mình là hoàn hảo!

Như vậy, kiểu mẫu hòa nhập là kiểu mẫu đích thực và phù hợp cho việc huấn luyện ơn gọi tu trì trong bối cảnh hiện nay. Kiểu mẫu này cần phải được nghiên cứu và phổ biến trong các Chủng Viện và Dòng Tu.

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương

Tài liệu tham khảo:
1. Cencini A., (Lm. Nguyễn Ngọc Kính, ofm chuyển ngữ), Tâm Tình Chúa Con, Nxb Tôn Giáo, 2012.
2. Cencini A., Giáo Dục, Đào Tạo và Đồng Hành, Nxb Đông Phương 2012.
3. Cencini A. và Manenti A., (Lm. Nguyễn Ngọc Kính, ofm chuyển ngữ), Tâm lý và huấn luyện cơ cấu và năng động, Nxb Phương Đông, HCM 2011.

Lời Cảm Tạ & Hình Ảnh Họp Mặt Liên Tu Sĩ Miền Tây Bắc

Lời Cảm Tạ & Hình Ảnh Họp Mặt Liên Tu Sĩ Miền Tây Bắc

Xin gửi lời chào đến các Anh Chị Em Liên Tu Sĩ Miền Tây Bắc,

Trước hết con xin cảm ơn Cha Phạm Hữu Đạt, chánh xứ giáo xứ Đức Mẹ La Vang, Cha Bùi Quyết, Bề Trên Tu Đoàn Nhà Chúa, cùng Sister Nguyễn Thị Trinh, Phụ Trách Hội dòng MTG Đà Lạt tại Oregon. Xin chân thành cảm ơn quí Cha, quí Thầy và quí Sisters đã vất vả hy sinh chuẩn bị cho chúng con có ngày Họp Mặt Liên Tu Sĩ thật vui và ý nghĩa.

Read more...

Đức Giáo Hoàng: Sống Như Người Môn Đệ Của Con Chiên Thiên Chúa

VATICAN, Trong bài chia sẻ trước khi đọc kinh Truyền Tin diễn ra vào lúc 12h tại quảng trường Thánh Phêrô, Vatican, Đức Thánh Cha đã chia sẻ về hình ảnh “Con Chiên” mà Gioan Baotixita đã dùng khi giới thiệu về Đức Giêsu cho người khác.

Ngài nói: “Trong Chúa Nhật thứ 2 mùa Thường Niên hôm nay, đoạn Tin Mừng giới thiệu cho chúng ta cảnh tượng gặp gỡ giữa Đức Giêsu và Gioan Baotixita, tại sông Giordan. Thánh Sử Gioan, người đã kể lại cho chúng ta câu chuyện này là chứng nhân tận mắt. Trước khi trở thành môn đệ của Đức Giêsu, thánh nhân là môn đệ của Gioan Baotixita, cùng với anh mình là Giacobe, với Simon và Anre, tất cả đều là người Galilea, là ngư phủ. Gioan Baotixita thấy Đức Giêsu tiến tới giữa đám đông thì nhận biết Người là sứ giả của Thiên Chúa, nên đã nói về Người rằng: "Đây là Chiên thiên Chúa, Đấng xóa bỏ tội trần gian!" (Ga 1,29)”

Đức Thánh Cha cũng chia sẻ rằng Đức Giêsu đến là để cứu con người khỏi ách nô lệ tội lỗi và Người đã làm điều đó bằng tình yêu, một tình yêu hiền lành, sẵn sàng mang lấy tất cả những nỗi thống khổ của chúng ta để cứu thoát chúng ta.

Ngài nói: “…Đức Giêsu đến trong trần gian này với một sứ mạng đặc biệt: giải phóng con người khỏi sự kềm kẹp của tội lỗi. Bằng cách nào? Bằng tình yêu thương. Không có cách nào khác để chiến thắng sự dữ và tội lỗi ngoại trừ tình yêu thúc đẩy người ta đến chỗ trao ban sự sống mình cho người khác. Trong lời chứng của Gioan Tẩy Giả, Đức Giêsu có những dấu tích của Người Tôi Tớ Chúa, " người đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta" (Is 53,4), và chết trên cây thập giá. Người đích thực là con chiên vượt qua, bị nhận chìm trong dòng sông tội lỗi của chúng ta để thanh tẩy chúng ta.”

“Gioan Baotixita nhìn thấy trước mặt mình một người đàn ông xếp hàng với những tội nhân để xin chịu phép rửa dù người ấy không cần, một người mà Thiên Chúa đã sai đến thế gian như một con chiên hiến tế. Trong Tân Ước, thuật ngữ "con chiên" được sử dụng nhiều lần và luôn ám chỉ đến Đức Giêsu. Hình ảnh con chiên này có thể khiến chúng ta ngạc nhiên; quả vậy, một con vật không phải là biểu tượng cho sức mạnh và sự cường tráng lại mang trên vai mình những gánh nặng nề. Một lượng lớn sự xấu bị xóa bỏ và bị mang đi bởi một loài yếu đuối và mỏng manh, biểu tượng của sự vâng phục, hiền lành và tình yêu bất lực, cùng với sự hiến tế chính mình Ngài. Con chiên không thống trị nhưng rất hiền lành, không gây hấn nhưng yêu hòa bình, không nhe nanh vuốt trước bất cứ đối tượng nào tấn công nó, nhưng luôn chịu đựng và phục tùng.”

Cuối cùng, Đức Thánh Cha gợi lên trong lòng mọi người một câu hỏi: “Là người môn đệ của Đức Giêsu, chiên thiên Chúa có nghĩa là gì đối với Giáo Hội, đối với chúng ta ngày hôm nay?”

Và ngài đã trả lời rằng: “Có nghĩa là lấy hiền từ đối lại cái ác, lấy tình yêu thay thế sức mạnh, lấy khiêm nhường bù lại kiêu hãnh, lấy phục vụ đối lại cao danh. Là những người môn đệ của Con Chiên có nghĩa là không sống như một "thành trì bị vây hãm", nhưng như một thành phố đặt trên núi cao, mở ra, đón nhận và liên đới. Nó có nghĩa là không được có thái độ đóng lại, nhưng mang Tin Mừng đến cho tất cả, làm chứng bằng cuộc sống của chúng ta rằng bước theo Đức Giêsu giúp chúng ta tự do hơn và hoan lạc hơn”

Sau Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nhắc nhớ các tín hữu rằng Chúa Nhật này là ngày Quốc Tế Di Dân và Tị Nạn. Cách đây mấy tháng, Đức Thánh Cha đã cho công bố một sứ điệp của ngài về ngày này với chủ đề “Những Người Di Dân và Tị Nạn: Hướng Đến Một Thế Giới Tốt Đẹp hơn”. Ngài khuyên mọi người đừng bao giờ đánh mất đi niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn và chúc mọi người, đặc biệt là những ai đang số trong tình cảnh di dân - tị nan, được sống trong hòa bình nơi các quốc gia mà các bạn được đón tiếp, được bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống của các bạn.

Sau đó, Đức Thánh Cha đã cùng các tín hữu hành hương dâng lên Đức Mẹ lời Kinh Kính mừng để cầu nguyện cho những người tị nạn và di dân đang sống trong những hoàn cảnh ngặt nghèo và khó khăn.: Kính Mừng Maria…

Cuối cùng, Đức Thánh Cha gửi lời chào đến tất cả các tín hữu đến từ các giáo xứ ở Ý và các nơi khác trên thế giới, cũng như các đoàn hội và các nhóm.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

MỘT TÌNH HÌNH CÓ NHIỀU KHỦNG HOẢNG VỀ CÁC GIÁ TRỊ

1. Theo nhận định của nhiều người có thẩm quyền, thì nguy hiểm lớn nhất hiện nay trong Giáo Hội là rất nhiều nơi đang đánh mất những giá trị căn bản mà lại không cho là nguy hiểm.

Xin kể ra dưới đây một số hiện tượng khá phổ biến hiện nay.

2. Đức khiêm nhường là một giá trị nền móng của đạo đức Phúc Âm. Nay nó đang bị xoá đi bằng tinh thần háo thắng tôn giáo, coi phô trương các hình thức đạo là làm sáng danh đạo, coi cạnh tranh hoành tráng trong các công trình là phát triển lòng đạo, coi cao sang lộng lẫy của các tổ chức đạo là cách lôi cuốn người ta vào đạo. Hiện tượng kiêu ngạo không phải ở đâu cũng có. Nhưng thực sự nó đang lan rộng. Có nơi nó đang biến dạng thành một tinh thần muốn tách người tín hữu khỏi Chúa Giêsu và thánh giá của Người.

3. Đức bác ái chia sẻ là một giá trị căn bản của người tin theo Chúa. Nay đang bị yếu đi do khuynh hướng phân các thứ giai cấp: Giàu và nghèo, quyền lực và yếu kém, trung tâm và bên lề, với những khoảng cách xa. Thêm vào cảnh phân giai cấp lại đang phát triển khuynh hướng cục bộ dưới nhiều hình thức với những quyền lợi riêng. Tất cả đều bị chi phối mạnh bởi chủ nghĩa cá nhân và lối sống quan tâm đến công trình công việc hơn là đến con người.

4. Hoạt động của cái tâm theo bài giảng trên núi, như tâm hồn nghèo khó, hiền lành, xót thương, trong sạch, khao khát sự công chính, xây dựng hoà bình là một giá trị cốt yếu của đời sống đức tin. Nay nó đang bị coi nhẹ, do sự coi nặng hoạt động của tay chân hướng về hưởng thụ. Sự thánh thiện nội tâm đang bị xuống cấp một cách trầm trọng. Kinh tế hoá một số hoạt động tôn giáo đang là một xu hướng mạnh.

5. Nhìn nhận mình là kẻ có tội, để sám hối trở về, nhờ ơn Chúa cứu chuộc, là một giá trị cao quý của con người tín hữu. Nay nó đang bị lãng quên do thói quen mất ý thức về tội. Theo Phúc Âm, những người tội lỗi dễ đón nhận ơn Chúa thứ tha, vì họ dễ nhận mình có tội, nên sám hối trở về. Còn những người cho mình là đạo đức thường không được như thế, vì họ bảo vệ ý thức sai lầm về tội.

Thí dụ, khi Chúa Giêsu tuyên bố: “Ngày Sabba được làm nên vì con người, chứ không phải con người vì ngày Sabba” (Mt 2,27), thì những người hăng say bảo vệ luật Chúa đã bực mình và phản đối. Bởi vì họ cho rằng chủ trương của Chúa Giêsu như thế là tội lỗi, đang khi chính họ mới thực là tội lỗi, thế mà họ lại không chấp nhận sự thực đó. Ý thức của họ về tội là rất sai.

6. Phương hướng nội tâm tập trung vào Đức Giêsu Kitô, tin nhận Người là ánh sáng, là con đường, là sự thật, để bước theo Người vốn được coi là giá trị không thay thế được. Nay nó đang bị khủng hoảng nặng nề, do thiếu phương hướng đó, hoặc mất phương hướng đó. Hậu quả là con người bỏ những trách nhiệm thực của mình, để tự bó buộc mình vào lợi ích phù du trước mắt. Hiện tượng đó còn được nhận ra do sự mất trật tự trong tâm hồn, đi quờ quạng trong bóng tối, lao mình vào những hướng sống với những kiếm tìm không bao giờ thoả mãn, mà không biết đi về đâu và không biết lối thoát ra.

7. Bình tĩnh giữ lập trường theo thánh ý Chúa với sự quy chiếu vào Lời Chúa và gương Chúa vốn là một giá trị vững chắc cho người môn đệ Chúa. Nay nó đang chao đảo bởi những lập trường do thành kiến sai, do dư luận sai, do những áp lực sai trong đạo ngoài đời. Thói đời của chủ nghĩa tục hoá đang hoành hành khắp nơi. Kể cả nơi thờ tự và các nhà tu.

8. Sự mở lòng ra để đón nhận lời Chúa kêu gọi hãy phục vụ con người một cách khiêm nhường như rửa chân cho các môn đệ, và một cách quảng đại như hy tế chính mình trên thánh giá, vốn mãi mãi là một dấu chỉ, hoàn toàn có giá trị chắc chắn của người môn đệ Chúa Giêsu. Nay nó như đang bị chối từ một cách có hệ thống bởi cá nhân, bởi tập thể, bởi cơ chế. Hiện tượng đóng cửa lòng lại đang xảy ra dưới nhiều hình thức. Tinh vi nhất là hình thức chọn cho mình một thứ đạo đức chủ quản, nói là của Chúa nhưng thực ra là của Satan.

9. Mấy khủng hoảng vừa kể trên đây chưa phải là một thống kê đủ, nhưng thiết tưởng cũng đủ, để thấy được là tình hình hiện nay trong Giáo Hội không phải là không đáng lo ngại. Tình hình đáng lo ngại này đã và đang được báo động do chính Chúa bằng nhiều cách. Phải tỉnh thức mới thấy được mức độ lo ngại là rất lớn.

10. Theo thiển ý của tôi, điều đáng lo ngại hơn cả là ở hai điểm này:

Một là khủng hoảng được thành hình do sự xâm nhập từ từ của những yếu tố xấu. Xâm nhập từ từ, đó là một chiến lược khôn khéo của Satan.

Hai là ở giữa khủng hoảng đầy nguy hiểm mà không nhận ra nguy hiểm. Coi khủng hoảng hiện nay là bình thường của cuộc sống hiện đại, không ảnh hưởng gì đến phần rỗi linh hồn.

11. Phần tôi, trước tình hình đáng lo ngại như hiện nay, tôi vẫn cậy tin vào Chúa. Thánh Gioan tông đồ xưa trước mồ trống táng xác Chúa Giêsu, Ngài đã thấy các dấu chỉ, và Ngài đã tin Chúa đã sống lại: “Ông đã thấy và đã tin” (Ga 20,8). Phần nào cũng như thánh Gioan tông đồ, nhiều người nay cũng dám nói: “Tôi đã thấy và tôi đã tin”. Thực sự Chúa đã cho họ thấy nhiều dấu chỉ, để họ tin Chúa Giêsu vẫn đang hiện diện trong Hội Thánh hôm nay. Người đang cứu Hội Thánh của Người. Người đang làm cho Hội Thánh được tham dự vào sự phục sinh của Người.

Tôi xác tín rằng: Sự chúng tôi đã thấy các dấu chỉ và đã tin ở Chúa chính là một ơn quý giá Chúa ban cho chúng tôi. Tôi lại thấy rõ: Biết bao người cũng đã thấy các dấu chỉ ấy, nhưng họ đã không tin ở Chúa. Đó cũng là một khủng hoảng hiện nay khá trầm trọng.

Tôi sợ rằng: Các khủng hoảng về đạo đức và về đức tin hiện nay, nếu vẫn cứ mãi mãi phát triển, đẩy con người xuống hố diệt vong đời đời, đem lại thắng lợi cho Satan, thì Chúa sẽ buộc lòng phải giải quyết một cách quyết liệt. Cũng là để cứu con người mà thôi.

Lạy Chúa, xin xót thương chúng con.

Long Xuyên, ngày 4 tháng 01 năm 2014

+ Gm. Gioan B Bùi Tuần

CỦA LỄ TÔI DÂNG LÊN CHÚA

1. Kỷ niệm Chúa Giáng Sinh là một lễ lớn. Lễ trọng này bao giờ cũng gởi vào lòng tôi những món quà. Quà thuộc nhiều thứ. Nhưng quà mà tôi quý trọng nhất, chính là sự bình an.

Thời nào bình an cũng quý. Nhưng thời nay, bình an càng rất quý. Bởi vì nó rất cần và cũng rất hiếm. Riêng đối với tôi, bình an còn là một phép lành đặc biệt của Chúa.

2. Khi nói “bình an là một phép lành đặc biệt của Chúa”, tôi có ý tách bình an này ra khỏi các thứ bình an khác. Bởi vì có nhiều thứ bình an. Thí dụ bình an do mình được đầy đủ về của cải, địa vị, sức khoẻ, bình an do mình không bị ai quấy rầy, bình an do mình không phải bận tâm lo cho người khác.

Bình an là một phép lành đặc biệt của Chúa, tức là thứ bình an, mà Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ trong bữa Tiệc Ly: “Thầy để lại bình an cho anh em. Thầy ban cho anh em sự bình an của Thầy, Thầy ban cho anh em sự bình an không như sự bình an mà thế gian ban tặng” (Ga 14,37).

Bình an mà Chúa vừa nói đã được tuyên bố trong đêm Chúa Giáng Sinh tại Bêlem xưa: “Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng:

Vinh danh Thiên Chúa trên trời

Bình an dưới thế cho người thiện tâm” (Lc 2,13-14).

Như vậy, bình an như một phép lành của Chúa được hiểu là bình an Chúa ban cho những người thiện tâm.

3. Những người thiện tâm, mà ca đoàn các thiên thần ca ngợi đêm Chúa Giáng Sinh, chính là những người tin vào Lời Chúa. Họ là Đức Mẹ Maria, thánh Giuse và các mục đồng.

Đức Mẹ Maria đã được sứ thần của Chúa đến báo tin “Bà sẽ được thụ thai, sinh hạ một con trai, do quyền năng Chúa Thánh Thần. Con trẻ sẽ được đặt tên là Giêsu, được gọi là Con Đấng Tối Cao”. Đức Mẹ đã tin và đã thực thi ý Chúa.

Thánh Giuse đã được thiên thần báo mộng cho biết: “Đừng ngại đón Maria về với mình. Vì con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Ông sẽ đặt tên cho con trẻ là Giêsu. Chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ”. Thánh Giuse đã tin và đã thực thi ý Chúa.

Các mục đồng trong đêm Chúa Giáng Sinh, đã được sứ thần Chúa báo tin vui là: “Một Đấng Cứu Độ đã sinh ra. Người là Đấng Kitô Đức Chúa. Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người. Anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã nằm trong máng cỏ”. Các mục đồng đã tin, đã tìm, và đã thấy Chúa Giêsu. Họ đã thực thi ý Chúa.

4. Đức Mẹ Maria, thánh Giuse và các mục đồng có thể đã đón nhận được nhiều ơn riêng, khi gặp được Chúa Giêsu. Nhưng tất cả đều cảm nhận được sâu sắc ơn chung này, đó là sự bình an đặc biệt.

Sự bình an, mà các Đấng cảm nhận được, là thấy đời mình sẽ được bảo đảm. Cho dù cuộc đời sẽ rất gian nan, nhưng có Đấng Cứu Thế ở với mình, mình sẽ được Người cứu, nhất là cứu khỏi tội, để tới đích sau cùng là về với Thiên Chúa trên trời đầy vinh quang. Bình an đó là một món quà đặc biệt Chúa ban cho các Đấng, những người tin vào Lời Chúa và thực thi Lời Chúa.

5. Còn tôi thì sao?

Với tâm tình khiêm cung và cảm tạ, tôi xin tuyên xưng điều này: Sự bình an, mà Chúa ban cho tôi như một món quà đặc biệt, được tôi cảm nghiệm là một sức thiêng liêng, khiến tôi nhận biết mình luôn cần được cứu. Đấng cứu tôi chính là Đức Giêsu, Người ở bên tôi, mặc dù tôi hèn hạ, tội lỗi. Người ở bên tôi, để gánh tội cho tôi, để đền tội cho tôi, để xoá tội cho tôi, để kéo tôi ra khỏi tội lỗi. Bình an như thế là luôn được Chúa cứu, luôn được trở về với Chúa, hy vọng chắc chắn sẽ tới thiên đàng.

6. Sự bình an như thế không có nghĩa là được hưởng an nhàn. Bởi vì thực tế và chính Phúc Âm cũng cho tôi thấy là sự bình an, mà Chúa ban cho tôi, đòi tôi phải phấn đấu rất nhiều. Mang bệnh tật, nghèo khổ, mà không chán nản, nhưng hãy biết biến những đau khổ ấy thành của lễ đền tội. Bị loại trừ xa tránh, mà không oán hận, nhưng hãy dùng khổ cực đó thành cơ hội tha thứ và trả đáp bằng yêu thương. Tôi hiểu phấn đấu cao đẹp nhất, là dám chọn Chúa Giêsu là đường, là sự thật và là sự sống của tôi, mặc dầu gặp cản trở.

Như vậy, phấn đấu là một điều kiện cần của thiện tâm, phấn đấu cũng là một yếu tố cần của sự bình an.

7. Đến đây, tôi cảm tạ Chúa và xin lỗi Chúa với tất cả tấm lòng khiêm tốn cậy tin.

Tôi cảm tạ Chúa đã ban cho tôi ơn thiện tâm, ơn bình an, và ơn phấn đấu với mức độ theo lòng thương xót Chúa.

Tôi xin lỗi Chúa, vì bao lần tôi đã có những thiếu sót và lầm lỗi trong việc đón nhận và sử dụng ba ơn nói trên.

8. Tôi cảm nhận rất rõ:

Cuộc đời là một chuyến đi. Chuyến đi cuộc đời thường gặp nhiều trắc trở bất ngờ. Nếu tôi kiêu ngạo chủ quan nghĩ rằng: Tôi không cần đến ba ơn nói trên, hoặc chần chừ tự ái cho rằng mình không vội phải sửa mình, theo ba ơn nói trên, thì tôi sợ là điều gì phải tới sẽ tới, mà không kịp hối cải.

Vì thế, dịp lễ Chúa Giáng Sinh này, tôi xin nói lên một sự thực nên nói: Đó là tình hình đạo đức trong Hội Thánh nói chung, và tại Việt Nam nói riêng đang có nhiều bóng tối.

Có nhiều thiện tâm, nhưng những thiện tâm đích thực vẫn thiếu.

Có nhiều bình an, nhưng những bình an đích thực nay cũng vẫn thiếu.

Có nhiều phấn đấu, nhưng những phấn đấu đích thực vẫn còn rất thiếu.

Tôi cũng như nhiều người khác có thể ở trong danh sách những kẻ thiếu thiện tâm, thiếu bình an và thiếu phấn đấu.

Nhận định như thế đòi một sự khiêm nhường, sám hối, và cậy tin vào lòng thương xót Chúa. Đó là một hy vọng tốt, một niềm vui tốt.

9. Với niềm hy vọng và niềm vui Phúc Âm, tôi bước sang năm 2014 với một quyết tâm mới, đó là sẽ dấn thân hơn.

Dấn thân hơn vào một cuộc sống hy sinh quên mình vì yêu thương theo gương Chúa Giáng Sinh.

Dấn thân hơn vào một cuộc sống giản dị, gần gũi và hoà mình  với những thân phận bé mọn, túng nghèo, như Thánh Gia tại Belem đối với các mục đồng.

Dấn thân hơn vào một cuộc sống làm chứng cho tình yêu thương xót Chúa bằng chính việc làm và cách sống hơn là bằng lời nói.

10. Với tất cả tấm lòng yêu mến, tôi xin đem những suy nghĩ trên đây dâng lên Chúa, coi đó là một của lễ nghèo của người con bé nhỏ.

Dựa trên của lễ trên đây dâng lên Chúa, tôi xin chân thành gởi tới mọi người gần xa lời chúc tỉnh thức Phúc Âm, để có thể nghe được và đón nhận được lời chúc của ca đoàn thiên thần: “Bình an dưới thế cho người thiện tâm”, nhất là để gặp được Chúa Giêsu đang đến với chúng ta.

Cũng dựa trên của lễ trên đây, tôi thành khẩn xin mọi người hãy cầu chúc cho Đức Thánh Cha Phanxicô một niềm vui Phúc Âm luôn mới, để đổi mới Hội Thánh một cách có hiệu quả trong giai đoạn đầy khó khăn này. Đức Thánh Cha nói nhiều đến người nghèo, và muốn Hội Thánh phải là Hội Thánh sống nghèo theo tinh thần Chúa Giáng Sinh. Tôi sợ cho Đức Thánh Cha. Nhưng tôi tin Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ là ngôi sao đêm Giáng Sinh dẫn đường cho nhiều người đến được với Chúa Giêsu.

Long Xuyên, ngày 8 tháng 12 năm 2013.

+ Gm. Gioan B Bùi Tuần

  • «
  •  Start 
  •  Prev 
  •  1 
  •  2 
  •  3 
  •  4 
  •  5 
  •  6 
  •  7 
  •  8 
  •  9 
  •  10 
  •  Next 
  •  End 
  • »
Page 1 of 24